Ai đã từng đến thăm Khu Di tích Chủ tịch
Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch đều lắng đọng, bùi ngùi khi được nghe những câu
chuyện kể về cuộc sống giản dị, đời thường của Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc sinh thời.
Một trong những câu chuyện ít người biết đến trong những ngày tháng trước khi
Chủ tịch Hồ Chí Minh về với thế giới người hiền là câu chuyện kể về tình yêu
Người dành cho đất nước, dành cho những khúc hát dân ca. Câu chuyện giàu tính
nhân văn đã tạo cảm hứng cho nhạc sĩ Trần Hoàn sáng tác nên bài hát “Lời Bác
dặn trước lúc đi xa” nhân dịp kỷ niệm 30 năm Ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩnh
biệt toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta. Ngày 17/8/1969, khi kiểm tra sức khỏe
cho Chủ tịch Hồ Chí Minh, các bác sĩ phát hiện tim của Người có triệu chứng
không bình thường và đề nghị Người không ở và làm việc tại Nhà sàn để tránh
phải lên xuống cầu thang hàng ngày. Bác đã đồng ý và chuyển xuống ở hẳn ngôi
nhà H67 - Ngôi nhà Bộ Chính trị làm giấu Bác (trong thời gian Người đi công tác
xa) để bảo đảm an toàn cho Người khi đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc.
Tại đây, chiều ngày 24/8/1967, Bác trải
qua một cơn đau tim đột ngột. Tuy yếu mệt, Bác vẫn gắng làm việc, ngày
25/8/1969, Bác gửi thư trả lời Tổng thống Mỹ R.Nixơn. Trong thư Người đã vạch
trần tính chất phi nghĩa của cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ ở Việt Nam là
“quyết chiến đấu đến cùng, không sợ hy sinh gian khổ để bảo vệ Tổ quốc và các
quyền dân tộc thiêng liêng của mình”. Sau khi chỉ rõ giải pháp để giải quyết
vấn đề Việt Nam, Người viết: “Trong thư, Ngài bày tỏ lòng mong muốn hành động
cho một nền hòa bình công bằng. Muốn vậy, Mỹ phải chấm dứt chiến tranh xâm
lược và rút quân ra khỏi miền Nam Việt Nam và dân tộc Việt Nam, không có sự can
thiệp của nước ngoài. Đó là cách đúng đắn để giải quyết vấn đề Việt Nam phù
hợp với quyền dân tộc của nhân dân, với lợi ích của nước Mỹ và nguyện vọng hòa
bình của nhân dân thế giới… Với thiện chí của phía ngoài và phía chúng tôi,
chúng ta có thể đi tới những cố gắng chung để tìm một giải pháp đúng đắn cho
vấn đề Việt Nam”.
Những ngày nằm trên giường bệnh, Chủ
tịch Hồ Chí Minh vẫn không nguôi những trăn trở lo lắng trước tình hình chiến
sự của đất nước. Miền Nam chưa được giải phóng, đất nước chưa được thống nhất
luôn là nỗi canh cánh trong lòng Bác. Bác đã từng nói: “Một ngày mà Tổ quốc
chưa thống nhất, đồng bào còn chịu khổ là một ngày tôi ăn không ngon, ngủ
không yên”.
Các bác sĩ và y tá của Viện Quân y 108
được cử đến để chăm sóc sức khỏe của Người. Đồng chí y tá Ngô Thị Oanh kể
lại: “Bác chỉ nằm, không đòi hỏi một thứ gì, không kêu ca đau đớn. Bác chỉ
muốn nghe tin thời sự, nhất là tình hình chiến sự miền Nam. Và khi nghe quân ta
bắn rơi nhiều máy bay Mỹ thì Bác rất phấn khởi”.
Buổi sáng 02/9/1969, tình trạng sức khỏe
của Bác Hồ có những diễn biến xấu đi. Sau mỗi cơn đau tỉnh dậy Bác hỏi: “Hôm
nay, miền Nam đánh thắng ở đâu?”. Sắp đến ngày kỷ niệm Tết độc lập của dân tộc,
thấy Thủ tướng Phạm Văn Đồng đến thăm, Bác hỏi: “Các chú chuẩn bị lễ kỷ niệm
Quốc khánh đến đâu rồi, các chú nhớ bắn pháo hoa để động viên tinh thần chiến
đấu của nhân dân, đến ngày đó Bác sẽ cố gắng ra gặp đồng bào mươi lăm phút”.
Nhưng Lễ kỷ niệm Quốc khánh năm đó thiếu vắng Bác vì bệnh tình của Người đã có
phần giảm sút trầm trọng.
Y tá Ngô Thị Oanh là người túc trực chăm
sóc sức khỏe cho Bác kể lại: “Buổi sáng tôi vào mời Bác uống thuốc, cắt móng
tay cho Người, cắt xong Bác hài lòng hỏi tôi:
- Cháu tên gì?
- Dạ thưa Bác, cháu tên Ngô Thị Oanh ạ!
- Quê cháu ở đâu?
- Thưa Bác! Quê cháu ở Liên Châu, huyện
An Lạc, tỉnh Vĩnh Phúc ạ!
- Cháu có biết hát không?
Tôi đang lúng túng chưa biết thưa Bác
thế nào thì đồng chí Vũ Kỳ đứng cạnh đó trả lời giúp tôi.
- Thưa Bác! Để cháu Oanh hát Bác nghe.
Bất ngờ và hồi hộp, tôi trấn tĩnh và hát
bài: “Chiến sĩ quân y làm theo lời Bác” và bài dân ca quan họ Bắc Ninh “Người ở
đừng về” trong niềm xúc động nghẹn ngào”. Nghe xong bài hát, Bác gật đầu mỉm
cười rồi cố với lấy một bông hoa hồng trong lọ hoa ở đầu giường nơi Người nằm
tặng cho cô y tá. Không một ai trong căn phòng khỏi nghẹn ngào trước tình cảm
của Bác và những giọt nước mắt lăn dài trên má đã không ngưng được khi trong
cơn đau, Người vẫn ân cần, quan tâm, động viên những người xung quanh không
phải lo lắng cho mình. Và cũng không một ai ngờ rằng bài hát dân ca quan họ
Kinh Bắc là bài hát cuối cùng Bác nghe trước lúc đi xa.
Cả cuộc đời chiến đấu vì lý tưởng cao
đẹp của đất nước, vì tự do và hạnh phúc của đồng bào và nhân loại, trong khoảnh
khắc cuối cùng của đời người, Bác chỉ có một ước nguyện rằng Bác muốn mang theo
âm hưởng làn điệu dân ca của quê hương ngọt ngào, thắm đượm về với cõi vĩnh
hằng. Ước nguyện bình dị của Người ẩn chứa cả một tinh thần nhân văn cao đẹp,
trong tinh thần ấy là quê hương, nguồn cội, những nỗi nhớ thương chất chứa là
ao ước và khát vọng kìm nén trong trái tim. Có lẽ đây là kỷ niệm và là một
trong những câu chuyện xúc động cuối cùng về Bác Hồ kính yêu.
Không được chứng kiến câu chuyện xúc
động của Bác Hồ lúc cuối đời, nhưng hình ảnh của Bác vẫn luôn in đậm trong trái
tim của nhạc sĩ Trần Hoàn. Năm 1989, khi nằm điều trị bệnh tại Bệnh viện Việt -
Xô cùng với đồng chí Vũ Kỳ - thư ký riêng của Bác, nhạc sĩ Trần Hoàn được đồng
chí Vũ Kỳ kể lại cho nghe một câu chuyện xúc động ấy. Theo dòng cảm xúc đối
với Người cha kính yêu của dân tộc, nhạc sĩ Trần Hoàn đã sáng tác nên bài hát
“Lời Bác dặn trước lúc đi xa”. Bài hát được ra đời đúng dịp kỷ niệm 20 năm ngày
mất của Chủ tịch Hồ Chí Minh và đã làm rung động trái tim của hàng triệu người
con nước Việt.
Những mong muốn ấy là chất chứa nỗi niềm
gia đình, quê hương xứ sở và tổ quốc mình. Bài hát là một câu chuyện rất “đời”,
bình dị và ý nghĩa, như lời dặn tâm tình của một người cha già trước lúc đi xa,
rằng luôn mong con cháu giữ được “phần hồn” của văn hóa dân tộc, bản sắc quê
hương. Nhạc sĩ Trần Hoàn đã kể lại một câu chuyện có thật bằng chính cảm xúc
của ông. Điều đó đã đưa bài hát “Lời Bác dặn trước lúc đi xa” đến gần hơn và
sống trong trái tim của triệu triệu người dân Việt Nam, khiến cho tâm hồn của
mỗi người đều bị lay động. Lời ca như thủ thỉ tâm tình, tái hiện lại hình ảnh
vị Cha già kính yêu của dân tộc - rất vĩ đại nhưng cũng quá đỗi bình dị, thân
thương…
Đã 50 năm trôi qua, căn phòng vắng hình
bóng Bác nhưng mỗi kỷ vật, mỗi câu chuyện và ký ức về Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn
còn hiện hữu và mỗi lớp thế hệ nối tiếp thế hệ lại được kể cho nhau nghe về
Người bằng cả tình mến yêu trân trọng. Được đến gần với Bác Hồ, hiểu hơn về
con người và nhân cách của Người. Những giây phút cuối cùng trong cuộc đời Bác
cũng có những mong muốn: Muốn nghe một câu hò xứ Huế… Muốn nghe một câu hò xứ
Nghệ… Muốn nghe một đôi khúc dân ca./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét