Không ngẫu nhiên mà mới đây Đảng ta đã
chính thức đề cập vấn đề phòng, chống tha hóa quyền lực trong dự thảo văn kiện
trình Đại hội XIII của Đảng. Vì những năm gần đây, tình trạng tha hóa quyền lực
trở thành một trong những vấn đề nhức nhối, nóng bỏng, ảnh hưởng đến sự sống
còn của Đảng và chế độ ta.
Một bộ phận cán bộ, đảng viên ngộ nhận về
“màu hồng” của quyền lực
“Tha hóa” được hiểu là trở nên khác đi
cái ban đầu, biến thành cái khác theo chiều hướng tiêu cực. “Tha hóa quyền lực”
thực chất là hành vi lợi dụng, lạm dụng quyền lực chính trị, quyền lực nhà nước
để làm những việc sai trái, khuất tất nhằm mang lại lợi ích cho cá nhân hay lợi
ích một nhóm người, làm tổn hại đến lợi ích chung của tập thể, lợi ích của quốc
gia dân tộc.
Những năm gần đây, trong khi phần lớn
cán bộ, đảng viên làm tròn bổn phận, trách nhiệm, quyền hạn của mình đối với tổ
chức, cơ quan, đơn vị; thì vẫn còn không ít người nắm giữ, thực thi công quyền
đã bị cám dỗ bởi “màu hồng” của quyền lực. Khi đã có quyền lực, nhiều người nhận
thức không đúng đắn, thấu đáo về tính hai mặt của quyền lực, chỉ nhăm nhăm khai
thác, phát huy triệt để ưu thế, quyền lợi, bổng lộc nhờ quyền lực mang lại mà
không chú trọng tự giác khép mình vào khuôn khổ tổ chức, quy định của Đảng và
pháp luật Nhà nước.
Theo nhận định của Ủy ban Kiểm tra
(UBKT) Trung ương, hầu hết các vụ việc cán bộ, đảng viên bị thi hành kỷ luật từ
đầu nhiệm kỳ Đại hội XII đến nay, đều có chung hành vi vi phạm nguyên tắc dân
chủ, vi phạm quy chế làm việc của cấp ủy. Trong tổng số gần 40 cuộc kiểm tra của
UBKT Trung ương đối với các trường hợp khi có dấu hiệu vi phạm, số cuộc kiểm
tra phát hiện vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ chiếm 61%, vi phạm quy chế
làm việc của cấp ủy chiếm 66%. Số tổ chức đảng, đảng viên bị thi hành kỷ luật
do vi phạm quy chế làm việc, vi phạm nguyên tắc tổ chức sinh hoạt đảng chiếm
74% tổng số tổ chức đảng và chiếm 56% tổng số đảng viên, hầu hết có trách nhiệm
người đứng đầu cấp ủy, tổ chức đảng ở địa phương, đơn vị.
Bản chất của sự vi phạm này là xa rời những
quy định, chế định căn cốt trong công tác lãnh đạo, chỉ đạo, quản lý, điều
hành; thực hiện dân chủ hình thức, dân chủ giả tạo để lấy tập thể làm “bình
phong” che chắn, lấp liếm nhằm “ý chí hóa" cá nhân người lãnh đạo; thậm
chí không ít người đứng đầu cấp ủy đã tìm mọi cách để lèo lái, thậm chí áp đặt
các thành viên cấp ủy phải tuân theo, chấp hành ý kiến chỉ đạo của mình.
Bấy lâu nay, dư luận vẫn râm ran câu
chuyện: “Thủ trưởng bảo nguyên tắc tập trung dân chủ là gì? Là cứ cho tập thể
bàn bạc dân chủ thoải mái đi, nhưng người có quyền quyết định cao nhất, duy nhất
là tôi!”. “Tôi” ở trong câu chuyện này là bí thư, chủ tịch, giám đốc, thủ trưởng,
tức là người có quyền hành tối cao ở một tổ chức, cơ quan, đơn vị, địa phương.
Đây là sự vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc
tập trung dân chủ, nhưng câu chuyện tưởng vui mà lại có thật ở không ít nơi như
trên phản ánh phần nào sự tha hóa quyền lực bắt đầu từ nhận thức khi người
trong cuộc coi quyền lực công như quyền lực tư, coi quyền lực tập thể như quyền
lực của riêng mình rồi tự phán, tự quyết, thậm chí có cả biểu hiện “anh hùng nhất
khoảnh”, thái độ khệnh khạng mà Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng từng
có lần cảnh báo nghiêm khắc: “Một số người có chức có quyền giữ tác phong quan
cách, gia trưởng, phụ trách địa phương nào, đơn vị nào, thì như một “ông vua
con” ở đấy!”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét