PHƯƠNG PHÁP DÂN VẬN
“LẤY DÂN LÀM GỐC”
Kế thừa tư tưởng
“trọng dân”, “thân dân” theo truyền thống của dân tộc, đồng thời Hồ Chí Minh
tiếp thu lý luận của chủ nghĩa Mác-Lênin: “Cách mạng là sự nghiệp của quần
chúng”, cho nên Người đặc biệt đánh giá cao vai trò, sức mạnh của nhân dân.
Người nói: “Trong bầu trời không có gì quý bằng nhân dân”; “Trong thế giới
không có gì mạnh bằng lực lượng đoàn kết của toàn dân”; “dân là gốc của nước”;
“dân là quý nhất, là quan trọng nhất. Theo quan điểm của Hồ Chí Minh: “Dân là
gốc của nước”, là lực lượng chủ yếu của cách mạng, vì dân có số lượng đông, vì
“mọi lực lượng đều ở nơi dân”. Dân cũng là những người làm ra mọi của cải vật
chất và giá trị văn hoá, nuôi sống bộ máy Nhà nước và toàn thể xã hội, làm cho
xã hội tồn tại và phát triển: “Cơm chúng ta ăn, áo chúng ta mặc, vật liệu chúng
ta dùng, đều do mồ hôi nước mắt của nhân dân mà ra”.
Phương pháp “Lấy dân
làm gốc” của Hồ Chí Minh là phải tôn trọng nhân dân, làm lợi cho dân để nhân
dân hăng hái tham gia, ủng hộ sự nghiệp cách mạng. Người nói: “Vô luận việc gì
đều do người làm ra, từ nhỏ đến to, từ gần đến xa đều thế cả”, cho nên phải xem
xét mọi việc để có lợi cho dân. Người nhấn mạnh: “Kinh nghiệm trong nước và các
nước đã cho chúng ta biết: có lực lượng dân chúng việc to tát mấy, khó khăn mấy
cũng làm được. Không có, thì việc gì làm cũng không xong. Dân chúng biết giải
quyết nhiều vấn đề một cách giản đơn, mau chóng, đầy đủ, mà những người tài
giỏi, những đoàn thể to lớn, nghĩ mãi không ra”.
PHƯƠNG
PHÁP “DÂN VẬN KHÉO” LÀ PHẢI BIẾT PHÁT HUY DÂN CHỦ
Phát huy
dân chủ tức là phát huy quyền làm chủ của nhân dân, để dân thực sự được “làm
chủ” và thực sự “là chủ”. Hồ Chí Minh chỉ rõ, phát huy dân chủ không chỉ là “ở
chỗ chào hỏi kính thưa có lễ phép mà đủ” mà còn là “không được phung phí nhân
lực, vật lực của dân. Khi huy động nên vừa phải, không nên nhiều quá lãng phí
vô ích. Phải khôn khéo tránh điều gì có hại cho đời sống nhân dân. Biết giúp đỡ
dân cũng là biết tôn trọng dân”. Trong quan hệ với nhân dân, cán bộ, đảng viên,
nhất là cán bộ làm công tác dân vận phải sâu sát, tìm hiểu kỹ càng, “hiểu
nguyện vọng của dân, sự cực khổ của dân. Hiểu tâm lý của dân, học sáng kiến của
dân... Phải tôn kính dân, phải làm cho dân tin, phải làm gương cho dân”.
Theo Hồ Chí Minh, “không học hỏi dân thì
không lãnh đạo được dân. Có biết làm trò dân mới làm được thầy học dân”.
DÂN VẬN BẰNG PHƯƠNG
PHÁP “NÊU GƯƠNG”
Trong tư tưởng của Hồ Chí Minh, “nêu gương” là một trong những phương pháp vận
động nhân dân hữu hiệu nhất. Để tập hợp được lực lượng, vận động được quần
chúng, được quần chúng tin tưởng, sẵn sàng tham gia và hy sinh cho sự nghiệp
cách mạng, thì người đảng viên, người cán bộ lãnh đạo, đặc biệt là những cán bộ
trực tiếp làm công tác dân vận phải là những tấm gương sống.
Khi nhận xét về
V.I.Lênin, Hồ Chí Minh cho rằng, V.I.Lênin là người “đã nêu cho chúng ta một
tấm gương sáng về sự giản dị vĩ đại và sự khiêm tốn cao độ” và “không phải
thiên tài của Người, mà chính là tính coi khinh sự xa hoa, tinh thần yêu lao
động, đời tư trong sáng, nếp sống giản dị, tóm lại là đạo đức vĩ đại và cao đẹp
của người thầy, đã ảnh hưởng lớn lao tới các dân tộc châu Á và đã khiến cho
trái tim của họ hướng về Người không gì ngăn cản nổi”.
Cán bộ lãnh đạo, nhất
là người đứng đầu phải trở thành tấm gương: “Nói đi đôi với làm”; “Nói ít, làm
nhiều”, hướng về dân, gần dân, hiểu dân, trọng dân, tin dân, học dân, dựa vào
dân để đối thoại, lắng nghe, học hỏi, tiếp thu ý kiến, giải quyết các khó khăn,
vướng mắc và yêu cầu chính đáng của nhân dân. Thực hiện phương pháp nêu gương
trong công tác dân vận, Hồ Chí Minh nhấn mạnh, không gì thuyết phục hơn là bằng
hành động thực tiễn, bằng việc làm cụ thể, Hồ Chí Minh nói, “đảng viên đi
trước, làng nước theo sau”, vì “trước mặt quần chúng, không phải ta cứ viết lên
trán chữ “cộng sản” mà ta được họ yêu mến. Quần chúng chỉ quý mến những người
có tư cách, đạo đức. Muốn hướng dẫn nhân dân, mình phải làm mực thước cho người
ta bắt chước”.
Hồ Chí Minh chỉ rõ,
dùng phương pháp “nêu gương” để vận động nhân dân đòi hỏi mỗi cán bộ, đảng viên
ở bất kỳ vị trí công tác nào cũng phải nêu cao tính chiến đấu tự phê bình và
phê bình. Cán bộ, đảng viên càng giữ chức vụ cao, đảm trách vị trí quan trọng,
nhất là người đứng đầu, càng phải hết sức nêu gương tự phê bình và phê bình;
luôn tu dưỡng, rèn luyện về phẩm chất đạo đức, lối sống ở mọi lúc, mọi nơi. Đó
là những vấn đề căn cốt của phương pháp “dân vận khéo” theo tư tưởng Hồ Chí
Minh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét