Cách ly 14 ngày, ừ thì dài đấy, nhưng
lại rất ngắn, cực ngắn so với đời người, khoảng thời gian ấy cũng chẳng là gì
so với khi một cá nhân bị bệnh hiểm nghèo, nằm bất động trong bệnh viện từ
tháng này đến năm khác. 14 ngày để đổi lấy sức khỏe, sống dài, sống thọ để
hưởng thụ, ăn uống, nhậu nhẹt, chơi bời cả đời thì đáng lắm chứ.
14 ngày cách ly cũng là một hành trình
quý giá, sự trải nghiệm hiếm có trong đời người. Thử sống giản dị, sống chậm lại, suy ngẫm về những ngày tự do, xô bồ
trước kia để điều chỉnh suy nghĩ, hành vi của bản thân, thay đổi tâm thế cho
tương lai cũng là điều tốt chứ bộ!
Và nữa, trải qua 14 ngày trong khu cách ly cũng đâu thiếu
thốn gì, cũng chẳng phải là nhà tù hay khu ổ chuột của cái bang. Các bệnh nhân
được phục vụ cơ bản, từ ăn, ngủ, tivi, wifi... miễn phí, được chăm sóc, động
viên thường xuyên của đội ngũ y tế, bộ đội phục vụ. Nói chung là sướng chán,
chứ không khổ như cư dân các nước thiên đường tư bản phương tây.
Người bệnh và người nhà của người bệnh
không nên lo lắng thái quá, không cần thiết đến mức gửi đồ tiếp tế như gấu
bông, bia, tủ lạnh, đồ chơi... vào cho bệnh nhân đâu. Đừng làm cho đội ngũ phục
vụ thêm mệt, thêm vất vả. Hãy tưởng tượng xem: Đến một lúc nào đó các anh chị y
- bác sỹ, các chú bộ đội không còn sức lực để làm việc, để phục vụ, rồi áp lực
tâm lý, căng thẳng trước con virus quái đản kia đè nặng lên tâm trí họ, họ ngã
gục thì biết làm sao?! Sức người có hạn mà.
Nhìn anh chị y - bác sỹ, các chú bộ đội
quần quật ngày đêm phục vụ bệnh nhân ở khu cách ly, chúng ta thấy thương quá,
xót xa quá!
Nếu còn cố gắng được hãy cố gắng chịu
đựng hỡi các ngài bệnh nhân. Xin đừng tạo ra khủng hoảng. Hậu quả khôn lường
lắm./.
Nguyên Vũ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét