Ngày 30/4/1975, đại thắng mùa
xuân đã làm thất bại hoàn toàn cuộc chiến tranh xâm lược và ách thống trị thực
dân mới của đế quốc Mỹ ở miền Nam, giải phóng hoàn toàn miền Nam, kết thúc vẻ
vang cuộc chiến tranh cứu nước lâu dài nhất, khó khăn nhất và vĩ đại nhất trong
lịch sử chống ngoại xâm của nhân dân ta. Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IV
tháng 12/1976 đánh giá: “Năm tháng sẽ trôi qua nhưng thắng lợi của nhân dân ta
trong sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước mãi mãi được ghi vào lịch sử dân tộc ta như
một trong những trang chói lọi nhất, một biểu tượng sáng ngời về sự toàn thắng
của chủ nghĩa anh hùng cách mạng và trí tuệ con người, và đi vào lịch sử thế
giới như một chiến công vĩ đại của thế kỷ XX, một sự kiện có tầm quan trọng
quốc tế to lớn và có tính thời đại sâu sắc”.
Song cho đến ngày hôm nay, khi Việt
Nam đang thay da đổi thịt từng ngày, cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn, một số
quân nhân dưới chế độ Việt Nam Cộng hòa (VNCH) trước kia vẫn luôn coi ngày
thống nhất đất nước là “ngày quốc hận”. Vì sao vậy?
Phải chăng đó là ngày
mà bao hy vọng của họ về một cuộc sống “tươi đẹp” sống bằng đồng tiền viện trợ
của Mỹ, là thuộc địa của Mỹ, tay sai của Mỹ… tiêu tan hết. Họ đã phải đổ biết
bao công sức, kể cả việc sẵn sàng bán nước, hại đồng bào chỉ đơn giản để chính
quyền của cái đất nước giàu có mà họ đang phục tùng không bỏ rơi họ.
Hay đó chỉ là cái cớ
để biện minh cho một ngày đáng quên nhất của quân đội VNCH. Họ không thể ngờ
rằng một đội quân với vũ khí thô sơ, lương thực ít ỏi, lực lượng không chuyên…
lại có thể làm họ thất bại. Họ đâu biết rằng, đó chính là sức mạnh của sự đoàn
kết toàn dân tộc, nhân dân Nam Bắc đồng lòng vì một Tổ quốc Việt Nam thống
nhất. Họ đâu biết rằng, dưới ách cai trị của bè lũ tay sai cho Mỹ, nhân dân
miền Nam đã phải trải qua biết bao đau khổ, nỗi đau chồng chất nỗi đau, mất mát
chồng chất mất mát. Đến mức lòng căm thù đã kết thành sức mạnh để họ đứng lên
cùng nhau làm nên cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân 1975 lịch sử.
Cũng chiến thắng lịch
sử ấy đã làm sáng tỏ sự hèn nhát của quân lính VNCH, ngày biết chắc không thể
mong chờ vào sự “hà hơi thổi ngạt” của Mỹ trên chính quê hương mình, họ sẵn
sàng dẫm đạp lên nhau để tìm cơ hội tiếp tục “nương tựa” vào đế quốc. Họ không
dám ở lại đối mặt với chính đồng bào mình, đối mặt với những tội lỗi mà vì lợi
ích của bản thân họ đã gây ra cho đất nước. Hoặc cũng có thể quen sống trong
nhung lụa, họ không muốn sống trên đất nước vừa bị chiến tranh tàn phá, phải
xây dựng đất nước đi lên từ điểm xuất phát thấp. Họ đâu ngờ rằng 44 năm sau,
dải đất hình chữ S ấy đã trở thành điểm đến lý tưởng của hàng triệu người.
Hữu Phúc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét