Chiến
thắng 30/4/1975, đất nước giải phóng, Bắc-Nam sum họp một nhà. Chiến thắng ngày 30/4/1975
của nhân dân ta được thế giới, nhân dân yêu chuộng hòa bình hết
lời ca ngợi, xem đó như một biểu tượng của tinh thần quả cảm, không chịu khuất
phục. Đại Thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân Việt
Nam là một trong những chiến công lớn của thế kỷ XX, là bản thiên anh hùng ca vĩ
đại của chiến tranh nhân dân trong thời đại Hồ Chí Minh, đồng thời cũng là một
trong những trang vàng chói lọi trong lịch sử đấu tranh của nhân dân thế giới
vì độc lập, hòa bình, dân chủ và tiến bộ xã hội.
Đối với dân tộc Việt Nam, chiến thắng ngày 30/4/1975 không phải là một
thắng lợi dễ dàng. Thực sự, đó là “chiến thắng vĩ đại từ hy sinh cao cả”. Hàng triệu đồng
bào, chiến sĩ cả
nước đã ngã xuống; hàng ngàn làng
mạc, thành phố bị san phẳng; nhiều di chứng của cuộc chiến đến nay vẫn dày vò
hàng chục vạn gia đình. Nhưng, vượt qua những mất mát đau thương đó, chúng ta
đã để lại cho hậu thế và bạn bè quốc tế sự kính trọng và nể phục về sự anh
dũng, kiên cường, bất khuất của quân và dân Việt Nam. Trong cuộc chiến tranh
này, chiến thắng đã thuộc nhân dân Việt Nam anh hùng, Đảng Cộng sản Việt Nam
quang vinh, Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng.
Đó cũng là thắng lợi của bạn bè, các lực lượng tiến bộ và yêu chuộng hòa bình
trên thế giới. Thắng lợi của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược là một
trong những giá trị cao cả của dân tộc ta trong thế kỷ XX.
Vậy mà, thời gian gần đây, trên một số
website, blog cá nhân vẫn có những kẻ hoặc là thiển cận về chính trị, hoặc vì
“đầu óc nô lệ” đã không thể hoặc không muốn thừa nhận thắng lợi vĩ đại đó của
dân tộc ta. Bằng cách đưa ra những “sử liệu” vu vơ, bịa đặt, họ đã nhào nặn một cách chủ quan để rồi đi đến những
kết luận sai trái, đại loại như: Trong cuộc chiến tranh tại Việt Nam, người Mỹ
không hề muốn cai trị người Việt Nam, người Mỹ can thiệp vào Việt Nam là để
giải phóng chứ không phải để cai trị; hay chiến tranh Việt Nam là cuộc “nội
chiến” huynh đệ tương tàn giữa hai miền Nam - Bắc
do sự khác biệt về lý tưởng cộng sản và không cộng sản. Từ đó, họ đi đến kết
luận rằng: cuộc chiến tranh Việt Nam thực chất là “không cần thiết” và hoàn
toàn “có thể tránh khỏi”.
Hay trên mạng “Danlambao”,
nhân dịp kỷ niệm chiến thắng 30/4/2018, trên trang chủ, một số đối tượng tán
phát các bài viết: Nguyễn Thượng Long có bài: “Hoài niệm 30/4: Tìm mãi yêu
thương”; Trần Gia Phụng có bài “Nguồn gốc bản Quốc ca Việt Nam cộng hòa”, loạt
bài phỏng vấn của đối tượng Nguyễn Thị Thanh Bình “Vẫn còn là những câu hỏi
30/4 sau 43 năm”; Kông Kông với bài “Những con mắt bị đục tinh thể”…Nội dung
các bài viết tập trung tuyên truyên xuyên tạc về chiến thắng 30/4/1975; kêu gọi
tập hợp, lôi kéo những người chống đối chính quyền Việt Nam, qua đó nói xấu,
bôi nhọa Đảng, Nhà nước, chế độ.
Bên cạnh đó, cùng với việc cố tình xuyên tạc bản chất cuộc
chiến tranh, họ còn tìm cách hạ thấp ý nghĩa của chiến thắng 30/4/1975 khi cho rằng không
thể gọi “Đại thắng mùa Xuân” là một chiến thắng vẻ vang của Việt Nam trước Mỹ,
vì khi đó Mỹ đã thay đổi chính sách đối ngoại, rút quân, cắt viện trợ, bỏ rơi
chính quyền và quân đội Việt Nam Cộng hòa… Cần phải khẳng định ngay rằng, những
luận điệu trên là hoàn toàn sai trái, đã xuyên tạc, phủ nhận sự thật lịch sử
một cách trắng trợn và lố bịch. Thực tế lịch sử đã chứng minh, mục tiêu chiến
lược của Mỹ là quét sạch chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam và Đông Dương, biến
nơi đây thành thuộc địa một bàn đạp chiến lược để Mỹ thực hiện mưu đồ bá chủ
thế giới.
Ngay từ khi bắt đầu cuộc chiến tranh Việt Nam,
không phải ai khác, mà chính đế quốc Mỹ là kẻ xâm lược. Trong suốt 21 năm chiến
tranh, Mỹ đã thay đổi 5 chiến lược quân sự khác nhau, chiến lược sau thâm độc,
xảo quyệt hơn chiến lược trước. Mỹ đã huy động tới hơn nửa triệu quân, cùng
hàng vạn quân đồng minh làm xương sống cho hơn 01
triệu quân ngụy là một quân số kỷ lục cho một cuộc chiến tranh xâm lược thực
dân kiểu mới. Mỹ cũng đã sử dụng tất cả những vũ khí, kỹ thuật quân sự tiên
tiến nhất, kể cả vũ khí sinh học, hóa học (trừ vũ khí hạt nhân), mục đích nhằm
“giết chết những gì động đậy, phá sập những gì bất động”, rắp tâm đẩy Việt Nam
vào “thời kỳ đồ đá”. Ở chiến trường miền Nam, Mỹ đã cùng một lúc thực thi ba
kiểu chiến tranh: “chiến tranh giành dân”, “chiến tranh bóp nghẹt”, “chiến
tranh hủy diệt” ác liệt và dã man chưa từng có. Mỹ đã biến Việt Nam thành đất
nước bị ném bom nhiều nhất trên thế giới với hơn 7,8 triệu tấn, gấp hơn 3 lần
số bom, đạn Mỹ sử dụng trong chiến tranh thế giới thứ hai và gấp 12 lần so với
chiến tranh Triều Tiên. Mỹ cũng đã rải xuống miền Nam Việt Nam khoảng 85 triệu
lít chất độc hóa học, mà chủ yếu là chất diệt cỏ điôxin, hậu quả là hơn một
nửa diện tích rừng của Việt Nam đã bị thiêu rụi và di chứng của chất độc tàn ác
này đến nay vẫn đang hành hạ hàng vạn gia đình người dân Việt Nam.
Xét về mặt chi phí, Mỹ đã tiêu tốn hơn 676 tỷ USD cho cuộc chiến tranh Việt Nam, đưa chiến
tranh Việt Nam trở thành một trong những cuộc chiến “đắt tiền” nhất trong lịch
sử nước Mỹ (và cũng là của thế giới). Riêng năm 1968, mỗi ngày Mỹ chi phí tới
100 triệu USD cho cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam. Con số này gấp 10 lần chi
phí cho cuộc chiến chống nghèo đói ở Mỹ; gấp 4 lần chi phí cho chương trình
nghiên cứu vũ trụ của Mỹ; bằng một nửa số tiền mà Mỹ đã viện trợ cho nước ngoài
trong 20 năm (1941 - 1960). Tính từ giữa năm 1961 đến năm 1974, đã có tổng số
hơn 57.000 lính Mỹ mất mạng ở Việt Nam. Có một sự thực hiển nhiên là, trên thế
giới này chưa bao giờ và sẽ không bao giờ có chuyện kẻ mang con người, vũ khí
trang bị phương tiện chiến tranh đi xâm lược nước khác lại không vì lợi ích của
mình mà chỉ vì lợi ích của nước bị xâm lược. Trước dã tâm xâm lược và những tội
ác tày trời của đế quốc Mỹ, dân tộc Việt Nam dân tộc vốn yêu chuộng hòa bình,
nhưng sẵn sàng “thà hy sinh tất cả chứ
nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ” đã lại phải
một lần nữa đứng lên cầm súng bảo vệ phẩm giá của mình.
Như vậy, chứng cứ lịch sử đã rõ ràng để khẳng định rằng: Về bản chất, cuộc kháng chiến
chống Mỹ, cứu nước của nhân dân Việt Nam là cuộc đối đầu giữa nhân dân Việt Nam
chống lại đế quốc Mỹ xâm lược và tay sai nhằm giành độc lập, tự do cho dân tộc,
thống nhất đất nước. Đó hoàn toàn không phải là cuộc “nội chiến” giữa hai miền
Nam - Bắc do xung đột về ý thức hệ như các luận
điệu xuyên tạc lịch sử đang tuyên truyền. Sự thật lịch sử cũng bác bỏ luận điệu
lạc lõng cho rằng, “Đại thắng mùa Xuân 1975” là một chiến thắng tự nhiên mà có,
khi chính quyền và quân đội Việt Nam Cộng hòa đã bị quan thầy Mỹ bỏ rơi.
Vì lẽ đó, sự nghiệp giải phóng dân tộc nói
chung, cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước nói riêng là sứ mệnh cao cả mà lịch sử
giao phó cho Đảng và nhân dân ta. Như vậy, sẽ thật là ấu trĩ và nhẫn tâm và khi
đến nay ai đó vẫn còn cố tuyên truyền rằng chiến tranh Việt Nam là “không cần
thiết” và hoàn toàn “có thể tránh khỏi”, rằng Mỹ tiến hành chiến tranh chỉ để
giải phóng dân tộc Việt Nam, không phải để cai trị.
Sự thật lịch sử về chiến thắng vĩ đại của nhân
dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ, cứu nước đã quá rõ ràng,
không thể bị phủ nhận, lẫn lộn trắng đen. Một nửa chiếc bánh mì vẫn là bánh mì,
nhưng một nửa sự thật không phải là sự thật. Chúng ta không cho phép bất cứ ai,
với danh nghĩa gì được phép xuyên tạc, bóp méo cuộc kháng chiến chống Mỹ thần
thánh của dân tộc. Bởi vì, đó là sự xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm, chính
nghĩa của cả một dân tộc; xúc phạm đến anh linh của hàng triệu đồng bào, chiến
sĩ đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Những quan điểm cố tình đánh tráo
bản chất của cuộc chiến, phủ nhận, hạ thấp ý nghĩa chiến thắng của nhân dân ta
chủ yếu là nhằm chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, phủ nhận sự lãnh đạo của
Đảng, phủ nhận sự hy sinh, đóng góp của nhân dân và quân đội ta ở cả hai miền
Nam - Bắc, của bạn bè quốc tế trong cuộc kháng
chiến chống Mỹ, cứu nước của nhân dân Việt Nam; đồng thời còn nhằm kích động
các phần tử chống đối, lực lượng tay sai, phản động chống phá cách mạng Việt
Nam. Nhưng, sự thật lịch sử thuộc về chúng ta và chắc chắn âm mưu thâm độc đó
của các thế lực thù địch sẽ bị vạch mặt và làm thất bại ./.
Hoài Thanh,
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét