Hồi đó họ chẳng biết tại sao Việt Nam chiến thắng vẻ vang các cuộc chiến
lớn. Họ cho nhiều nhân viên về Việt Nam trà trộn để tìm hiểu tính cách của
người Việt có cái gì hay, cũng không thấy gì đặc biệt. Cho đến cái ngày em
corona virus xuất hiện. Trung Quốc bùng phát dịch bệnh, các nước Âu Mỹ trêu
chọc vui đùa, trong khi Việt Nam nhìn xa ba bốn bước và xử lý như đã sắp tận
thế, và xử lý rất nhân đạo. Tất cả miễn phí, quân đội chăm sóc ân cần cho người
bị cách ly, ý bác sĩ tận tụy chu đáo hiệu quả, công an lần theo dấu vết những
ai bị nghi nhiễm... Cả một đất nước vào cuộc.
Bây giờ cả nước Mỹ panic hoảng loạn. Muốn test virus thì không có chỗ nào
test, mà nếu làm test thì phải trả nghìn USD. Nếu bị bệnh cần phải chữa thì bán
nhà, xin lỗi, không bán được vì nhà trả góp. Chính phủ lúng túng hết dám nói
đùa coi thường. Tổng thống dịu giọng chịu xét nghiệm máu. Italy thì nhà bị
phong toả, có người chết mà không có ai đến lấy xác, những người còn sống thì
bị cấm ra khỏi nhà. Nghĩa là cho chết hết.
Toàn bộ hệ thống y tế xã hội tư bản bộc lộ yếu kém, té ra nào giờ chỉ tìm
cách làm giàu từ nỗi khổ của bệnh nhân chứ không thật sự chăm lo cho sức khỏe
và mạng sống của con người. Họ tìm cách trì hoãn không công bố đại dịch để có
lý do lấy tiền bệnh nhân. Còn công bố đại dịch thì luật quy định là thảm họa
nhân đạo không được lấy tiền. Một số người nước ngoài có dấu hiệu nhiễm bệnh,
uống thuốc hạ sốt để lên được máy bay đến Việt Nam là xem như sống sót. Xuống
máy bay được đưa vào khu cách ly, được ăn uống chữa trị miễn phí, và Việt Nam
sẽ chữa lành. Cả một hệ thống chính trị, xã hội, an ninh, y tế, quân đội của
Việt Nam hoạt động nhịp nhàng đồng bộ để đánh dịch, như đánh giặc.
Sau trận dịch này, thế giới phải tìm về Việt Nam học hỏi nhiều thứ, và phải
học tinh thần xã hội chủ nghĩa của Việt Nam, trong đó tính nhân đạo là cốt lõi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét