Có thể nhiều người ít biết, cuối những
năm 90 của thế kỷ trước, Việt Nam đã điều chế được vắc xin tả uống và sớm phổ
biến cho toàn dân loại vắc xin này, vì thế, dịch tả ở cuối thế kỷ trước trên
thế giới gần như không hoành hành được tại Việt Nam. Năm 2000 - 2001, Việt Nam
chuyển giao miễn phí công nghệ điều chế loại vắc xin này cho Viện vắc xin Hàn
Quốc, điều ngáo ngơ, buồn cười ở đây là phía Hàn Quốc bán bản quyền cho một
công ty của Ấn Độ. Từ đó, công ty Ấn Độ này đã tiến hành sản xuất hàng loạt và
xuất khẩu khắp nơi loại vắc xin này ra khắp thế giới.
Lợi nhuận của cả Hàn Quốc và Ấn Độ thu
được là khổng lồ. Nhưng “gã tí hon” Việt Nam, chủ nhân thực sự đứng đằng sau có
lẽ tắc lưỡi cho qua.
Vừa rồi, chúng ta cũng gật đầu khi WHO
đề nghị chia sẻ quá trình nghiên cứu bộ KIT thử nghiệm nCOV, ngoài ra còn có
phương pháp điều trị bệnh và cách ly người bệnh. Mình không dám chắc là một
ngày không đẹp trời nào đó, những thành tựu của phía Việt Nam có bị “hô biến”
thành “của chùa” và được bán cho bất cứ một đơn vị nào khác để sản xuất hàng
loạt hay không nữa.
Vì tiền đề đã xảy ra rồi có nghĩa là nó
vẫn có thể xảy ra thêm lần nữa.
Nhưng dĩ nhiên chúng ta không thể thấy
“chết” mà không cứu.
Kẻ mạnh không phải là kẻ giẫm lên vai
người khác để thoả mãn lòng ích kỉ, kẻ mạnh là kẻ biết giúp đỡ người khác trên
đôi vai của chính mình - Nam Cao
Tiện đây, mình nhắc lại về câu chuyện
smartphone giá 500 ngàn đồng, một con số giật mình không tưởng. Điều không
tưởng tiếp theo là việc Việt Nam sẽ tiến hành “phổ cập” smartphone cho 100% dân
số, hướng đến việc tắt sóng 2G, tiến lên 4G và 5G. Nếu với những người lạc
quan, đó chỉ là một ý kiến cho vui kiểu dân túy và làm đẹp lòng dư luận đúng
theo cái kiểu “để lại điều gì đó trong nhiệm kỳ”.
Những nếu nghĩ xa hơn, thời đại của 4G,
5G, các ứng dụng “trên mây”, công nghệ thông tin, viễn thông, thông tin liên
lạc rất có thể khiến châu Á, trong đó có Việt Nam, vươn lên trên hoặc chí ít sẽ
ngang bằng trong một cuộc cạnh tranh toàn cầu với phương Tây.
Báo chí Đông Nam Á nhìn về Việt Nam với
một con mắt ngờ vực và nhiều lần họ nghĩ đây là một quyết định “không chơi
được”. Nhưng nếu nhìn xa hơn, cái công việc “phổ cập” smartphone giá rẻ ngày
nay còn đơn giản hơn nhiều việc phổ biến cái chữ tại phong trào “bình dân học
vụ” vào năm 1945. Dĩ nhiên, so sánh hai phong trào này là một điều khập khiễng,
thời điểm khác nhau, tính chất khác nhau, mục đích và phương pháp thực hiện
khác nhau nốt, nhưng hồi năm 1945, đâu có ai nghĩ rằng Việt Nam vừa chống giặc
đói, vừa chống giặt dốt, vừa chống Thực dân, vừa chống Phát xít được đâu.
Những câu chuyện về các thành tựu của
Việt Nam, như câu chuyện vắc xin, như khát vọng 5G và phổ cập smartphone tới
100% dân số thì không nhiều người biết và rõ, đặc trưng xã hội luôn khiến họ
tìm đến những luồng thông tin bất lợi để thỏa chí phê phán của họ với quốc gia
họ đang sống.
Chính ra, dịch bệnh đôi khi lại có những
điều hay ho, vì thực sự những lúc này, mình thấy rằng Đảng, Chính phủ, Nhà nước
đang có một thắng lợi lớn trong việc lấy lại niềm tin nhân dân, nhất là trong
mắt những người trẻ, những du học sinh, những người đang lao động tại các quốc
gia phát triển nhìn về Việt Nam với góc nhìn thiện cảm hơn. Khiến những người
đã luôn chê bai Việt Nam cũng đã phải cố bịa đặt ra những điều phi lý thể hiện
sự bất lực đến cùng cực. Điều phấn khởi, là những niềm tin này đều là từ những
hành động thực tế chứ không phải từ những lời nói giáo điều.
Điều này thì không có bất cứ đồng tiền
nào mua được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét